[Cảm bóng đá] Manchester United thời Hậu Sir Alex Ferguson và Sir David Gill – Sự máy móc đến khó chịu?

Cổ động viên Manchester United gần như đã quá quen với một kịch bản hậu Sir Alex: HLV mới, đá tệ bơm tiền mua cầu thủ, đá tốt sau một mùa, mùa sau kì kèo từng đồng và không mua ai chất lượng, đá tệ và sa thải HLV, lại tìm HLV mới và tiếp tục chu kì. Vấn đề của Man Utd lúc này, đơn giản là không thể ăn xổi ngay được khi gần như cả một bộ khung đội hình lúc này nhìn đâu cũng là lỗ hổng. Man Utd sẽ không thể ngay lập tức giành những danh hiệu lớn.

mu hau sir alex kuviet

Man Utd đã chơi một canh bạc với sự điên rồ của Van Gaal, với sự cứng nhắc của Mourinho nhưng đều không thành công, bởi đơn giản chính giới chủ Man Utd đều không thể kiên nhẫn với những kế hoạch đề ra từ ban đầu. Sự ám ảnh đến từ việc Man Utd như một cỗ máy kiếm tiền đầy sức mạnh, nhưng thành công từ bóng đá và cỗ máy kiếm tiền vốn dĩ tỉ lệ nghịch với nhau như cách bạn và người yêu cũ không thể quay lại vậy.
Chúng ta nên nhìn vào một thực tại, Man City là một ví dụ. Năm 2009 sau khi tỉ phú Mansour Zayed mua lại City với tham vọng biến đội bóng nửa xanh ở trung tâm Manchester trở thành một thế lực. City đơn giản là bơm tiền để mua danh hiệu, nhưng khác với cách bơm tiền không suy nghĩ của Man Utd để chiều theo Van Gaal. Man City bơm tiền để xây dựng lại cả một hệ thống gần như bỏ hoang suốt nhiều thập kỉ. Tỉ phú Mansour xây dựng lại hệ thống sân tập City Campus, tích hợp vào đó nhiều những cơ sở vật chất, nhiều hơn những sân bóng để đào tạo và phát triển cầu thủ.
Và tất nhiên, họ đổ tiền vào để xây lại nhà từ móng. Không còn đơn giản là những bản hợp đồng chỉ để thị uy về sức mạnh đồng tiền, thay vào đó là những cầu thủ chất lượng để cụ thể hóa giấc mơ châu Âu. Còn với Liverpool, đội bóng của Kloop đã phải mất tới hơn 30 năm, gần £1B và một đống cầu thủ trông không khác gì phế thải, để giờ với bộ khung chất lượng và đổi lấy được 4 danh hiệu trong 2 năm qua. Sự thay đổi mạnh mẽ của tất cả các đội bóng và tư duy làm bóng đá cũng đã thay đổi. Nhưng dường như chính Man Utd lại đang đi ngược lại với sự tiến bộ đó của xã hội.

Hãy nhìn nhận thẳng thắng một vấn đề, rằng chúng ta đã đi sai cách như thế nào. Chúng ta sai từ khâu chuẩn bị tâm lý cho một mùa giải mới, cách bố trí nhân sự và đội hình mọi thứ đã có Ole lo. Thế nhưng, về vấn đề chuyển nhượng của đội bóng, thứ yêu cầu gần như là cần thiết nhất và nên được đáp ứng để Ole cụ thể hóa nhiệm vụ đưa Man Utd trở lại thì gần như là một con số không. Đi từ Van Gaal người luôn cần sự chính xác trong lối chơi và góp phần đưa những cầu thủ trẻ cơ hội chơi bóng cho đến Mourinho, người đàn ông mang nhiều câu hỏi về việc những triết lý có còn phù hợp với thực tại hay không. Và giờ là Ole, một huyền thoại của CLB và là người có tiếng nói nhất lúc này.
Tất nhiên Ole đã thay đổi tích cực toàn bộ phòng thay đồ và giúp Man Utd thoát khỏi khủng hoảng nội bộ. Không ai dám nói mình đủ can đảm để ngồi vào ghế nóng ở Old Trafford, không ai dám đứng lên nói những rắc rối với Ed, về những vấn đề chuyển nhượng và những bối rối bên trong phòng thay đồ. Vấn đề khiến nhiều người khó chịu và căm ghét nhất ở Ed cùng bộ sậu của mình chính là phong cách mua sắm cầu thủ chậm chạp và chần chừ với những quyết định của mình. Man Utd dưới thời Ole đã có một bộ scout tốt hơn, hay chính Ole cùng Mike Phelan là những người trực tiếp đi trinh sát các hoạt động của những mục tiêu tiềm năng.
Bề nổi đó cũng không thể che khuất đi sự bất lực của chính Ole khi nhìn thấy mùa hè không có nổi một bản hợp đồng chất lượng. Cần phải nói thêm về De Beek, check list của Ole tất nhiên cần có một cầu thủ chơi đa năng ở tuyến giữa để đề phòng cho trường hợp Pogba hay Bruno cần nghỉ ngơi. Và cậu trai 24 tuổi người Hà Lan đã được Ole theo dõi từ năm 2016 và là một phương án đề xuất từ chính Van der Sar – Một huyền thoại và là một người đồng đội cũ của Ole. Vụ chuyển nhượng De Beek không tốn của Ed hay các cộng sự một chút sức lực nào, khi chính bản thân cầu thủ người Hà Lan chỉ muốn đến Old Trafford và GĐĐH của Ajax là Van der Sar cũng chỉ muốn gửi gắm cậu trai trẻ này ở Old Trafford.
Vô hình chung trong mọi giai đoạn chuyển nhượng của Man Utd chỉ gói gọn trong 2 từ “Bế Tắc”. Các công cuộc mua sắm của Man Utd gần như được Ed lập trình sẵn đến mức cực đoan. Mọi thứ bắt đầu từ việc “hỏi mua không chính thức”, sau đó là giá cao, lập tức trả giá, ép giá xuống bằng những add-ons cực kì khó hiểu đến chính người ngoài nhìn vào còn ba chấm với việc đó. Tiếp đến là sử dụng cò trung gian và những đầu báo thân với CLB đăng đàn để lợi dụng truyền thông kéo nhây nhằm gây sức ép tới đối thủ. Cách áp dụng này của Ed chỉ thật sự phù hợp với những CLB nhỏ bé đang cần gấp tiền để tránh khỏi khoản nợ khi bị ngân hàng réo gọi.
Còn với trường hợp như của Sancho và Dortmund, theo báo cáo tài chính của họ hồi đầu tháng 8, Dortmund đang trải qua nợ ròng phát sinh suốt 2 năm qua lên đến gần £90M. Nhưng họ không chịu sức ép phải giải ngân số tiền đó giống vụ của Sporting nên cách làm của Ed gần như là phản tác dụng và vô tình khiến Dortmund khó chịu. Họ cũng không cần thiết phải bán Sancho khi mà họ còn nhiều mục tiêu cho mùa giải mới. Và giờ thương vụ đang cực kì bế tắc, gần như là phải cố tìm lối ra.
Ed gần như bị ÁM ẢNH với việc vung tiền qua cửa sổ và đem về một cầu thủ xài được thì ít, mà ngồi bench thì nhiều. Đã thế giá trị của họ giảm sút so với lúc được Man Utd mua về, giá thấp hơn cả giá trị thực. Man Utd không có danh hiệu, tiền ném qua cửa sổ. Và chính từ đó hậu quả lúc này xảy ra, chính là việc Ed Gỗ khá bối rối khi deal giá hoặc bỏ cục tiền cho một cầu thủ. Dẫu cho đó là mục tiêu gần như tối thượng của Ole hay José của những ngày xưa cũ. Ví dụ gần đây nhất là Bruno và Maguire. Ban đầu ngay hè, MU khi đó trực tiếp gửi đề nghị hỏi mua Bruno, Sporting cũng đưa ra đúng giá 75M, nhưng khi đó thông tin về khoản nợ của Sporting chưa được công khai và họ không gặp sức ép để bán Bruno. Ed kì kèo và tới mùa đông mới mua được. Add-ons cho Bruno bằng đúng giá ban đầu. Trường hợp tiếp theo là Maguire, cả một mùa hè theo đúng 2 target quan trọng là Bruno và Maguire, nhưng chỉ chốt được Maguire đúng vào ngày 05.08, cách trận đấu với Chelsea đúng 5 ngày.
Cuối cùng là làm thế nào để thanh lý những cầu thủ không còn khả năng sử dụng? Làm thế nào để release chừng ấy cầu thủ khi họ đang hưởng những mức lương trên trời mà vô tình chung chả đội bóng trung bình khá nào có thể gánh được. Những Pereira, Rojo, hay ‘Man of Steel’ Phil Jones người ở lại được với Old Trafford một cách thần kì 5 năm qua là ví dụ. Jones hưởng mức lương €70k/tuần, nhiều hơn bất cứ một cầu thủ nào của 14 đội ngoài top 6. Quá phi thường cho một cầu thủ cống hiến thì ít, chấn thương thì nhiều và chuyên môn ngày một tệ đi. Số đội bóng cần gấp trung vệ cũng đếm trên đầu ngón tay, và nhất là việc làm thế nào để có người chịu được một cầu thủ thường xuyên nằm viện như Jones? Một bài toán và những minh chứng rõ ràng nhất cho việc trả lương theo kiểu ngông cuồng của Ed. Nhìn sang những trung vệ có trình độ ngang Jones bây giờ như Tarkowski, hay chính Evans người đồng đội cũ của Jones, người bị Van Gaal thải loại cũng chỉ hưởng mức lương €75k/tuần tại Leicester.
Điên rồ và ngông cuồng chính là những gì thời hậu Sir Alex mang lại. những ai chứng kiến giai đoạn Man Utd từ 2003-2006, giai đoạn có thể xem là cùng cực nhất của Sir Alex sau những vinh quang cũng không thể so bằng giai đoạn này. Đã 7 năm trôi qua, và Old Trafford vẫn là một đống hỗn độn.