[Cảm bóng đá] Luis Suarez: Khi “Quỷ dữ” cũng phải rơi lệ

Luis Suarez chưa bao giờ là một tiền đạo “ngoan hiền” trong mắt người hâm mộ. Nhưng rồi, trong ngày cuối cùng ở Barcelona, anh phải lau vội những giọt nước mắt trước khi rời đi.

Luis Suarez rơi lệ khi rời Barca

Sự nghiệp lẫy lừng của Luis Suarez chính thức sang trang mới với bản hợp đồng “rẻ như bèo” được ký kết với Atletico Madrid. Hay nói một cách đúng hơn, Chủ tịch Josep Bartomeu và HLV Ronald Koeman đã tìm cách tống khứ một trong những tiền đạo xuất sắc nhất lịch sử đội bóng để xoa dịu dư luận sau thất bại toàn tập ở mùa giải trước. Trước đó, theo báo chí đưa tin, nhà cầm quân người Hà Lan chỉ cần 60 giây để gạt Suarez ra khỏi mọi kế hoạch của ông trong mùa bóng mới. Đó là một hành vi thiếu tôn trọng và chà đạp lên công lao của Suarez tại Cam Nou, khi anh đã ghi đến 198 bàn thắng sau 283 trận trong 6 năm khoác áo đội bóng xứ Catalonia và góp công lớn mang về 4 chức vô địch La Liga, 1 Champions League, 1 FIFA Club World cup và nhiều danh hiệu khác. 

Nhưng số cup của Suarez nhiều bao nhiêu, tranh luận về anh dữ dội bấy nhiêu. Anh là tâm điểm của một cuộc tranh luận, những lần tranh cãi về các hành vi có phần quái đản trên sân cỏ. Tiêu biểu là 2 pha “cẩu xực” Ivanovic (Chelsea) và Chiellini (Italia) để “nhận về” án phạt treo giò tổng cộng 10 trận tại Premier League, 9 trận đấu quốc tế và bị cấm 4 tháng hoạt động bóng đá. Thế nhưng, đó mới là Luis Suarez, người luôn cháy hết mình trên sân cỏ với tất cả tài năng và bản năng có phần hoang dã.

Dẫu Suarez có gây tranh cãi đến đâu đi nữa, không ai phủ nhận anh vẫn là một trong những số 9 xuất sắc nhất của bóng đá thế giới 10 năm trở lại đây, bên cạnh Lewandowski hay Edison Cavani. Đó là kiểu người mà bạn có thể rất ghét, nhưng một khi anh đã chạy ở trên sân, Suarez luôn khiến CĐV nhà yên lòng và CĐV đối phương lo sợ. 

Anh rời Liverpool bởi đội bóng thành phố cảng không thể giúp anh thỏa mãn cơn khát danh hiệu, bỏ lại sau lưng 83 bàn và 55 kiến tạo sau 133 trận trên mọi đấu trường. Khoảnh khắc đáng nhớ nhất của tiền đạo người Uruguay có lẽ là phút giây anh bật khóc nức nở khi Liverpool bị Crystal Palace cầm hòa 3-3 tại vòng 37 Premier League mùa giải 2013/14; qua đó, đánh mất quyền tự quyết vào tay Man City trong cuộc đua đến ngôi vô địch. Mùa hè năm ấy, anh rời nước Anh để đến với Barcelona và chính thức mở ra những trang huy hoàng nhất trong sự nghiệp.

Chơi bên cạnh những đồng đội vô cùng xuất sắc, nhất là Lionel Messi và Neymar, cầu thủ người Urugay đã phô diễn tất cả những phẩm chất xuất sắc của một tiền đạo hàng đầu thế giới với kỹ thuật xử lý bóng hảo hạng, tốc độ thượng thừa và khả năng dứt điểm ngoại hạng. 6 năm ở Barca, Suarez đã giành được mọi vinh quang ở cấp độ câu lạc bộ. Hơn thế nữa, anh được chơi bóng ở đẳng cấp cao nhất khiến mọi đối thủ phải khiếp sợ. Cũng chính vì thế, những hình ảnh xấu xí, phi thể thao của tiền đạo người Uruguay cũng đã biến mất. Điều ấy chứng minh anh yêu và tôn trọng Barcelona đến nhường nào.

Thế nhưng, Josep Bartomeu và Ronald Koeman không nghĩ thế. Đúng hơn, họ đánh giá quá thấp công lao của Suarez với Barca. Nếu so với những đặc ân mà ban lãnh đạo Chelsea dành cho các công thần như Petr Cech hay Willian, hành xử của Barca với Suarez thật tệ hại. Ngay cả khi muốn tống khứ anh như một món hàng thải, Bartomeu cũng kỳ kèo một vài triệu Euro vì lo sợ Suarez sẽ khiến Atletico mạnh hơn và đe dọa vị thế của Barca trong mùa bóng mới. Điều ấy nghe có vẻ mâu thuẫn bởi trước đó, ban lãnh đạo của Barca cho rằng cựu tiền đạo của Liverpool đã hết thời. Song Suarez không phải Messi. Chân sút mang áo số 9 sẵn sàng nhờ đến luật sư để mọi chuyện sớm được giải quyết và Bartomeu đành phải xuống nước. Suarez rời trung tâm huấn luyện Joan Gamper chiều 23/9 với những giọt nước mắt. Anh khóc vì phải chia tay Barca, đội bóng anh yêu. Những giọt nước mắt ấy cũng dành cho những đồng đội, những cule đã song hành cùng anh trên những chặng đường làm nên lịch sử. Song, có một điều chắc chắn, nước mắt của anh không dành cho Koeman hay Bartomeu.

Rời Barca, anh sẽ đến với Atletico, nơi Diego Simeone đang trông ngóng, đón chờ anh như một đấng cứu thế sau khi đã chia tay Alvaro Morata. Với một nhà cầm quân đầy cá tính như Simeone, ông luôn cần một thanh kiếm sắc bén và ma mãnh như Suarez. Trước đây, ông thành công vang dội với Diego Costa và điều ấy hứa hẹn sẽ tái diễn với tiền đạo người Uruguay dẫu năm nay anh đã 33 tuổi. 

Tại Wanda Metropolitano, Suarez sẽ ở một vị thế khác. Anh sẽ là đích đến của những đường kiến tạo, là niềm hy vọng về các bàn thắng. Với đẳng cấp của một tiền đạo hàng đầu, cầu thủ người Uruguay sẽ không mất quá nhiều thời gian để thích nghi với đội bóng mới. Một lối chơi rình rập, chủ động pressing và phản công ở tốc độ cao mà Atletico đang sử dụng sẽ phù hợp với thể lực Suarez khi năm nay anh đã 33 tuổi. Anh không cần chạy quá nhiều để tham gia vào lối chơi ban bật và kiểm soát bóng như ở Barca. Đó là lý do nhiều người tin Atletico và Simeone đã đúng khi đặt niềm tin vào chân sút người Uruguay. 

Liệu rằng, Suarez tại Atletico là phiên bản nào? Và anh có trở lại với phiên bản “Quỷ dữ” như trước kia hay không? Rất khó để trả lời. Nó cũng giống như nhưng gì đã diễn ra trong suốt sự nghiệp của tiền đạo người Uruguay, luôn có sự trộn lẫn giữa tranh cãi và những lời ngợi ca. Những người yêu mến anh sẽ cảm thông cho những hành vi có phần bản năng. Còn phần còn lại sẽ phán xét, quy chụp anh vì những hành vi có phần dị biệt. Không hề gì. Suarez vẫn mãi là Suarez. Với tất cả niềm đam mê, khao khát và đẳng cấp của một tiền đạo hàng đầu. Rồi đây, ai đúng ai sai trong cuộc chia tay giữa anh và Barcelona sẽ lại tiếp tục được tranh luận. Barca sẽ đúng nếu họ cải tổ thành công. Còn Suarez? Chỉ cần anh sống khỏe ở Madrid, anh có quyền cười mỉa vào Bartomeu và Koeman, những người đã xua đuổi anh bằng những quyết định tệ hại. 

Với các cule, họ sợ hãi Luis Suarez sẽ trở thành David Villa 2.0. Năm 2013, Villa phải khăn gói rời Barca vì sự xuất hiện của Neymar. Với chỉ 5,1 triệu Euro, Atletico đã sở hữu cựu tiền đạo Valencia. Và màn trình diễn của Villa đã xát muối vào nỗi đau của các cule. Anh ghi bàn ngay lần đầu tiên tái ngộ Barcelona. Cùng Atletico, Villa biến Barca thành kẻ ngoài cuộc tại tứ kết Champions League năm ấy. Đau đớn hơn, Villa và các đồng đội đã vô địch La Liga ở vòng đấu cuối cùng ngay trên sân Camp Nou. Đó là nỗi đau khôn nguôi mà khi nhớ lại, các cule chắc hẳn như đang trải qua một cơn ác mộng.

Trong những ngày cuối của thị trường chuyển nhượng, Barcelona sẽ lao vào thị trường chuyển nhượng như một con thiêu thân để tìm kiếm những sự thay thế. Coutinho và gần nhất là Griezmann đã và đang mang lại cho họ những bài học đớn đau về chính sách chuyển nhượng thất bại. Rất có thể trong chiến dịch tìm người thay Luis Suarez, Barca lại thêm một lần nếm trái đắng bởi nhìn khắp châu Âu, những số 9 xuất sắc nhất đang ngày càng ít dần đi, giống như triều đại của Bartomeu cũng đang đếm ngược đến ngày bị phế truất.